Tiếng Hoa Bình Dương - Nghe - Nói - Đọc - Viết

Đã Từng Đau Tim – Nụ Hồng Mong Manh – Diệp Thiên Văn

I) Lời tiếng Trung:

路 上 行 人 匆 匆 过 没 有 人 会

回 头 看 一 眼

我 只 是 个 流 着 泪 走 在 大 街 上

的 陌 生 人

如 今 我 对 你 来 说 也 只 不 过 是

个 陌 生 人.

看 见 我 走 在 雨 里 你 也 不 会 再

为 我 心 痛

曾 经 心 痛 为 何 变 成 陌 生

我 只 想 要 和 你 一 起 飞 翔

管 它 地 久 天 长 只 要 曾 经 拥

我 是 真 的 这 么 想

曾 经 心 疼 为 何 变 成 陌 生

爱 情 就 像 人 生 不 能 重 来

这 些 道 理 我 懂 可 是 真 正 面

教 我 如 何 放 得 下

II) Lời Pinyin:

Lùshàng xíngrén cōngcōngguò méiyǒu rén huì

huítóu kàn yīyǎn

wǒ zhǐshìgè liúzhe lèi zǒu zài dàjiē shàng

de mòshēng rén

rújīn wǒ duì nǐ lái shuō yě zhǐ bùguò shì

gè mòshēng rén.

Kànjiàn wǒ zǒu zài yǔ lǐ nǐ yě bù huì zài

wèi wǒ xīntòng

céngjīng xīntòng wèihé biàn chéng mòshēng

wǒ zhǐ xiǎng yào hé nǐ yīqǐ fēixiáng

guǎn tā dì jiǔ tiān zhǎng zhǐyào céngjīng yōng

yǒu

wǒ shì zhēn de zhème xiǎng

céngjīng xīnténg wèihé biàn chéng mòshēng

àiqíng jiù xiàng rénshēng bùnéng chóng lái

zhèxiē dàolǐ wǒ dǒng kěshì zhēnzhèng miàn

duì

jiào wǒ rúhé​​ fàng dé xià

III) Lời dịch tiếng Việt:

Trên con đường người qua lại vội vã,

Chẳng một ai quay lại trao nhau ánh nhìn,

Chỉ mình em với những giọt lệ sầu,

Và bước trên đại lộ những kẻ lạ xa.

Hôm nay đây em mong anh vẫn là bạn,

chỉ bởi chẳng muốn chúng mình trở nên xa lạ.

Trông theo bước em đi trong cơn mưa,

nhưng anh chẳng mảy may động lòng.

Trái tim đã từng đau đớn, 

vì đâu trở mà nên xa lạ quá?

Em chỉ mong chúng mình cùng bay cao,

Mặc cho thời gian dù dài thế nào,

Chỉ cần đã từng có phút giây như thế.

Trái tim đã từng đau đớn, 

vì đâu trở mà nên xa lạ quá?

Tình yêu chẳng thể lặp lại nữa trong đời người.

Điều này thật sự em đã hiểu,

chấp nhận trông thấy những gì mình đã học được.

IV) Lời Việt bài Nụ Hồng Mong Manh:

Anh đem trao cho em nụ hồng,

nụ hồng mong manh như sương mai trong gió.

Em nâng niu đem hoa về giữ trong hồn,

mong sao hoa không phai sắc hương

Nhưng bông hoa kia mau phai tàn,

rụng tả tơi trên đôi tay em băng giá…

Em nghe như trong tim rạng vỡ

nỗi đau làm nhạt nhòa một trời sương khói.

Anh như chim bay quên đường về

âm thầm mình em… nơi đây với những bâng khuâng

Cánh chim ơi! còn mịt mù tận trời nào

vui chi nơi xa xôi ấy

Anh quên em như quên cánh hoa.

Nhưng sao nay anh quay trở về,

ta còn gì đâu hoa xưa đã héo trong tim

Mối duyên xưa dù này chỉ là mộng thôi,

em nay như trăng đã uá,

thôi anh ơi duyên ta – đành lỡ….

Nhưng bông hoa kia mau phai tàn,

rụng tả tơi trên đôi tay em băng giá..

Em nghe như trong tim rạng vỡ

nỗi đau làm nhạt nhòa một trời sương khói.

Lưu Trữ